木兰花慢·尽晴春自老

宋代 吴则礼
尽晴春自老,乍翠巘、出清流。望杳杳飞旌,翩翩戍骑,初过边头。幽花尚猗短岸,渐鸣禽、唤友绕行輈。端有雕戈锦领,竟驰騕袅骅骝。凝眸。雁入长天,羌管罢、陇云愁。共解鞍临水,雷惊电散,雪溅霜浮。玉觞正风味好,对幽香、堕蕊且消忧。莫以纶巾羽扇,便忘绿浦沧洲。
jǐn qíng chūn lǎo   zhà cuì yǎn chū qīng liú wàng yǎo yǎo fēi jīng   piān piān shù   chū guò biān tóu yōu huā shàng duǎn àn   jiàn míng qín huàn yǒu rào xíng zhōu duān yǒu diāo jǐn lǐng   jìng chí yǎo niǎo huá liú níng móu yàn cháng tiān   qiāng guǎn lǒng yún chóu gòng jiě ān lín shuǐ   léi jīng diàn sàn   xuě jiàn shuāng shāng zhèng fēng wèi hǎo   duì yōu xiāng duò ruǐ qiě xiāo yōu guān jīn shàn   biàn 便 wàng 绿 cāng zhōu