木兰花慢 复用前韵,代友人宋子冶赋。

元代 白朴
望丹东沁北,淡流水、绕孤村。对几树疏梅,十分素艳,一曲芳樽。谁堪岁寒为友,伴仙姿、孤瘦雪霜痕。翠竹森森抱节,苍松落落盘根。铜瓶水满玉肌温。此意与谁论。渐月冷芸窗,灯残纸帐,夜悄衡门。伤心杜陵老眼,细看来、只似雾中昏。赖有清风破鼻,少眠浮动吟魂。
wàng dān dōng qìn běi   dàn liú shuǐ rào cūn duì shù shū méi shí fēn   yàn   fāng zūn shuí kān suì hán wèi yǒu bàn xiān   shòu xuě 姿 shuāng hén cuì zhú sēn sēn bào jié cāng sōng luò luò pán   gēn tóng píng shuǐ mǎn wēn shuí lùn jiàn yuè lěng yún chuāng dēng cán zhǐ zhàng qiāo héng mén   shāng xīn líng   lǎo yǎn kàn lái zhǐ shì zhōng hūn lài   yǒu qīng fēng shǎo mián dòng yín hún