木兰花慢·风雷开万象

宋代 张俨
风雷开万象,散天影、入虚坛。看峭壁重云,奇峰献玉,光洗琅玕。青苔古痕暗裂,映参差、石乳倒悬山。那得虚无幻境,元来透彻玄关。 跻攀。竟日忘还。空翠滴、逼衣寒。想邃宇阴阴,炉存太乙,难觅飞丹。泠然洞灵去远,甚千年、都不到人间。见说寻真有路,也须容我清闲。
fēng léi kāi wàn xiàng   sàn tiān yǐng tán kàn qiào zhòng yún   fēng xiàn   guāng láng gān qīng tái hén àn liè   yìng cēn shí dào xuán shān de huàn jìng   yuán lái tòu chè xuán guān
pān jìng wàng hái kōng cuì hán xiǎng suì yīn yīn   cún tài   nán fēi dān líng rán dòng líng yuǎn   shén qiān nián dōu dào rén jiān jiàn shuō xún zhēn yǒu   róng qīng xián