木兰花慢

宋代 吕胜己
残红吹尽了,换新绿、染疏林。正杜宇催归,行人贪路,天气轻阴。江亭旧游宴处,但遥山、数叠晚云深。犹忆佳人敛黛,为予别泪盈襟。 而今。旅况难禁。逢胜概、懒登临。念景熟难忘,情多易感,取次关心。平明又西去也,望关山、古道马骎骎。回首当年一梦,笑将浊酒重斟。
cán hóng chuī jǐn le   huàn xīn 绿 rǎn shū lín zhèng cuī guī   xíng rén tān   tiān qīng yīn jiāng tíng jiù yóu yàn chǔ   dàn yáo shān shù dié wǎn yún shēn yóu jiā rén liǎn dài   wèi bié lèi yíng jīn
ér jīn kuàng nán jìn féng shèng gài lǎn dēng lín niàn jǐng shú nán wàng   qíng duō gǎn   guān xīn píng míng yòu 西   wàng guān shān dào qīn qīn huí shǒu dāng nián mèng   xiào jiāng zhuó jiǔ zhòng zhēn