木兰花慢

清代 龚自珍
问人天何事,最飘渺,最销沈。算第一难言,断无人觉,且自幽寻。 香兰一枝凭瘦,问香兰、何苦伴清吟。消受工愁滋味,天长地久愔愔。 兰襟。一丸凉月,堕似他心。有梦诉依依,香传袅袅,眉锁深深。 故人碧空有约,待归来、天上理天琴。无奈游仙觉后,碧云垂到而今。
wèn rén tiān shì   zuì piāo miǎo   zuì xiāo shěn suàn nán yán   duàn rén jué   qiě yōu xún
xiāng lán zhī píng shòu   wèn xiāng lán bàn qīng yín xiāo shòu gōng chóu wèi   tiān cháng jiǔ yīn yīn
lán jīn wán liáng yuè   duò shì xīn yǒu mèng   xiāng chuán niǎo niǎo   méi suǒ shēn shēn
rén kōng yǒu yuē   dài guī lái tiān shàng tiān qín nài yóu xiān jué hòu   yún chuí dào ér jīn