木兰花慢

清代 薛时雨
问春风来处,可经过,几重山。惯偷揭珠帘,轻将离绪,逗入眉弯。 机中制成锦字,更无人、重到玉门关。架上鹦哥自语,梁间燕子知还。 经年。渐减芳颜。愁不断,泪空潸。想东君恩重,料非薄倖,只是缘悭。 妆台懒匀膏泽,盼书来、重整旧云鬟。难得知心小婢,背人私祝刀环。
wèn chūn fēng lái chù   jīng guò   chóng shān guàn tōu jiē zhū lián   qīng jiāng   dòu méi wān
zhōng zhì chéng jǐn   gèng rén zhòng dào mén guān jià shàng yīng   liáng jiān yàn zi zhī hái
jīng nián jiàn jiǎn fāng yán chóu duàn   lèi kōng shān xiǎng dōng jūn ēn zhòng   liào fēi báo xìng   zhǐ shì yuán qiān
zhuāng tái lǎn yún gào   pàn shū lái chóng zhěng jiù yún huán nán de zhī xīn xiǎo   bèi rén zhù dāo huán