木兰花慢

宋代 李时
忆兰亭佳致,从宪长,剩追寻。问开花高山,晋祠流水,谁是知音。 虽无凤笙龙管,劝行杯、时有不弦琴。马首家家明月,眼前处处禅林。 一觞一咏畅怀襟。尘世任浮沉。莫论兴亡,休争人我,且乐欢心。 韶华岂能常在,又斜阳、西下暮云深。好袖东风归去,春宵一刻千金。
lán tíng jiā zhì   cóng xiàn cháng   shèng zhuī xún wèn kāi huā gāo shān   jìn liú shuǐ   shuí shì zhī yīn
suī fèng shēng lóng guǎn   quàn xíng bēi shí yǒu xián qín shǒu jiā jiā míng yuè   yǎn qián chù chù chán lín
shāng yǒng chàng huái 怀 jīn chén shì rèn chén lùn xīng wáng   xiū zhēng rén   qiě huān xīn
sháo huá néng cháng zài   yòu xié yáng 西 xià yún shēn hǎo xiù dōng fēng guī   chūn xiāo qiān jīn