木兰花慢

宋代 罗志仁
汉家糜粟诏,将不醉、饱生灵。便收拾银瓶,当垆人去,春歇旗亭。渊明权停种秫,遍人间,暂学屈原醒。天子宜呼李白,妇人却笑刘伶。 提葫芦更有谁听。爱酒已无星。想难变春江,蒲桃酿绿,空想芳馨。温存鸬鹚鹦鹉,且茶瓯淡对晚山青。但结秋风鱼梦,赐酺依旧沈冥。
hàn jiā zhào   jiāng zuì bǎo shēng líng biàn 便 shōu shí yín píng   dāng rén   chūn xiē tíng yuān míng quán tíng zhǒng shú   biàn rén jiān   zàn xué yuán xǐng tiān bái   rén què xiào liú líng
gèng yǒu shuí tīng ài jiǔ xīng xiǎng nán biàn chūn jiāng   táo niàng 绿   kōng xiǎng fāng xīn wēn cún yīng   qiě chá ōu dàn duì wǎn shān qīng dàn jié qiū fēng mèng   jiù shěn míng