木兰花慢

宋代 吕渭老
石榴花谢了,正荷叶、盖平池。试玛瑙杯深,琅玕簟冷,临水帘帷。知他故人甚处,晚霞明、断浦柳枝垂。唯有松风水月,向人长似当时。 依依。望断水穷,云起处、是天涯。奈燕子楼高,江南梦断,虚费相思。新愁暗生旧恨,更流萤、弄月入纱衣。除却幽花软草,此情未许人知。
shí liú huā xiè le   zhèng gài píng chí shì nǎo bēi shēn   láng gān diàn lěng   lín shuǐ lián wéi zhī rén shén chù   wǎn xiá míng duàn liǔ zhī chuí wéi yǒu sōng fēng shuǐ yuè   xiàng rén zhǎng shì dāng shí
wàng duàn shuǐ qióng   yún chǔ shì tiān nài yàn zi lóu gāo   jiāng nán mèng duàn   fèi xiāng xīn chóu àn shēng jiù hèn   gèng liú yíng nòng yuè shā chú què yōu huā ruǎn cǎo   qíng wèi rén zhī