木兰花慢

宋代 周密
古今词家未能道者。”余时年少气锐,谓此人间景,余与子皆人间人,子能道,余顾不能道耶,冥搜六日而词成。成子惊赏敏妙,许放出一头地。异日霞翁见之曰:“语丽矣,如律未协何。”遂相与订正,阅数月而后定。是知词不难作,而难于改;语不难工,而难于协。翁往矣,赏音寂然。姑述其概,以寄余怀云 恰芳菲梦醒,漾残月、转湘帘。正翠崦收钟,彤墀放仗,台榭轻烟。东园。夜游乍散,听金壶、逗晓歇花签。宫柳微开露眼,小莺寂妒春眠。 冰奁。黛浅红鲜。临晓鉴、竞晨妍。怕误却佳期,宿妆旋整,忙上雕軿。都缘探芳起早,看堤边、早有已开船。薇帐残香泪蜡,有人病酒恹恹。
jīn jiā wèi néng dào zhě 。”   shí nián shào ruì   wèi rén jiān jǐng   zi jiē rén jiān rén   zi néng dào   néng dào   míng sōu liù ér chéng chéng zi jīng shǎng mǐn miào   fàng chū tóu xiá wēng jiàn zhī yuē     :“   wèi xié   。” suì xiāng   dìng zhèng yuè shù yuè ér hòu dìng shì zhī   nán zuò   ér nán gǎi   nán gōng ér nán   xié wēng wǎng shǎng yīn   rán 怀 shù
qià fāng fēi mèng xǐng   yàng cán yuè zhuǎn xiāng lián zhèng cuì yān shōu zhōng   tóng chí fàng zhàng   tái xiè qīng yān dōng yuán yóu zhà sàn   tīng jīn dòu xiǎo xiē huā qiān gōng liǔ wēi kāi yǎn   xiǎo yīng chūn mián
bīng lián dài qiǎn hóng xiān lín xiǎo jiàn jìng chén yán què jiā   宿 zhuāng xuán zhěng   máng shàng diāo píng 軿 dōu yuán tàn fāng zǎo   kàn biān zǎo yǒu kāi chuán wēi zhàng cán xiāng lèi   yǒu rén bìng jiǔ yān yān