木兰花慢

宋代 程垓
倩娇莺姹燕,说不尽、此时情。正小院春阑,芳园昼锁,人去花零。凭高试回望眼,奈遥山远水隔重云。谁遣风狂雨横,便教无计留春。 谁知雁杳与鸿冥。自难寄丁宁。纵柳院颦深,桃门笑在,知属何人。衣篝几回忘了,奈残香、犹有旧时熏。空使风头卷絮,为他飘荡花城。
qiàn jiāo yīng chà yàn   shuō jìn shí qíng zhèng xiǎo yuàn chūn lán   fāng yuán zhòu suǒ   rén huā líng píng gāo shì huí wàng yǎn   nài yáo shān yuǎn shuǐ zhòng yún shuí qiǎn fēng kuáng héng   biàn 便 jiào liú chūn
shéi zhī yàn yǎo hóng 鸿 míng nán dīng níng zòng liǔ yuàn pín shēn   táo mén xiào zài   zhī shǔ rén gōu huí wàng le   nài cán xiāng yóu yǒu jiù shí xūn kōng shǐ 使 fēng tóu juǎn   wèi piāo dàng huā chéng