木兰花令 其二 睡起感事

明代 夏言
闭门那管风和雨。无奈黄鹂啼碧树。一场春梦竟难明,千里家山更何处。 怀抱无端谁可语。闲拈世事从头数。愁如急浪滚将来,身似弱云飞不去。
mén guǎn fēng nài huáng shù chǎng chūn mèng jìng nán míng   qiān jiā shān gèng chǔ
huái 怀 bào duān shuí xián niān shì shì cóng tóu shù chóu làng gǔn jiāng lái   shēn shì ruò yún fēi