木兰花

唐代 许岷
小庭日晚花零落,倚户无聊妆脸薄。宝筝金鸭任生尘, 绣画工夫全放却¤ 有时觑著同心结,万恨千愁无处说。当初不合尽饶伊, 赢得如今长恨别。 江南日暖芭蕉展,美人折得亲裁剪。书成小简寄情人, 临行更把轻轻撚¤ 其中撚破相思字,却恐郎疑踪不似。若还猜妾倩人书, 误了平生多少事。
xiǎo tíng wǎn huā líng luò   liáo zhuāng liǎn báo bǎo zhēng jīn rèn shēng chén  
xiù huà gōng quán fàng què   ¤
yǒu shí zhù tóng xīn jié   wàn hèn qiān chóu chǔ shuō dāng chū jǐn ráo  
yíng de jīn cháng hèn bié
jiāng nán nuǎn jiāo zhǎn   měi rén zhé qīn cái jiǎn shū chéng xiǎo jiǎn qíng rén  
lín xíng gèng qīng qīng niǎn   ¤
zhōng niǎn xiàng   què kǒng láng zōng shì ruò hái cāi qiè qiàn rén shū  
le píng shēng duō shǎo shì