木兰花

宋代 舒亶
琉璃一片春湖面。画舫游人帘外见。水边风嫩柳低眠,花底雨干莺细啭。 秋千寂寂垂杨岸。芳草绿随人渐远。一番乐事又将离,金盏莫辞红袖劝。
liú li piàn chūn miàn huà fǎng yóu rén lián wài jiàn shuǐ biān fēng nèn liǔ mián   huā gàn yīng zhuàn
qiū qiān chuí yáng àn fāng cǎo 绿 suí rén jiàn yuǎn fān shì yòu jiāng   jīn zhǎn hóng xiù quàn