木兰花

唐代 孟昶
冰肌玉骨清无汗,水殿风来暗香满。绣帘一点月窥人, 欹枕钗横云鬓乱¤ 起来琼户启无声,时见疏星渡河汉。屈指西风几时来, 只恐流年暗中换。
bīng qīng hàn   shuǐ diàn 殿 fēng lái àn xiāng mǎn xiù lián diǎn yuè kuī rén  
zhěn chāi héng yún bìn luàn   ¤
lai qióng shēng   shí jiàn shū xīng hàn zhǐ 西 fēng shí lái  
zhǐ kǒng liú nián àn zhōng huàn