暮景

宋代 杨冠卿
客行无常期,远适亦有归。 家人具膏沐,垢发幸一晞。 可怜儿时面,坐受塞色欺。 看镜恍如失,功名定何时。
xíng cháng   yuǎn shì yǒu guī  
jiā rén gào   gòu xìng  
lián ér shí miàn   zuò shòu sāi  
kàn jìng huǎng shī   gōng míng dìng shí