木槿

元代 舒頔
爱花朝朝开,怜花暮即落。颜色虽可人,赋质无乃薄。 亭亭映清池,风动亦绰约。彷佛芙蓉花,依稀木芍药。 炎天众芳彫,而此独凌铄。慰目聊娱情,苍松在岩壑。
ài huā zhāo zhāo kāi   lián huā luò yán suī rén   zhì nǎi báo    
tíng tíng yìng qīng chí   fēng dòng chuò yuē páng róng huā   sháo yào    
yán tiān zhòng fāng diāo   ér líng shuò wèi liáo qíng cāng   sōng zài yán