木稼

宋代 方岳
春日电光飞霹雳,元日奇寒雪盈尺。 销琼融玉夜色凝,赑屃穹林矗僵立。 鲛人泪滴珊瑚枝,通身擎出青琉璃。 霜皮溜雨冻不解,无人报与春风知。 晓光穿漏晴相射,锐士衔枚甲初卸。 山人不读五行书,未省木冰吁可怕。
chūn diàn guāng fēi   yuán hán xuě yíng chǐ  
xiāo qióng róng níng   qióng lín chù jiāng  
jiāo rén lèi shān zhī   tōng shēn qíng chū qīng liú li  
shuāng liū dòng jiě   rén bào chūn fēng zhī  
xiǎo guāng chuān 穿 lòu qíng xiāng shè   ruì shì xián méi jiǎ chū xiè  
shān rén xíng shū   wèi shěng bīng