目昏

宋代 梅尧臣
我目忽病昏,白昼若逢雾。 窥惊只物双,昼辄下笔误。 来人仿佛是,飞鸟朦胧度。 纭纭孰辨别,此已忘好恶。
bìng hūn   bái zhòu ruò féng  
kuī jīng zhǐ shuāng   zhòu zhé xià  
lái rén fǎng 仿 shì   fēi niǎo méng lóng  
yún yún shú biàn bié   wàng hào