木公以闵茶寄山中感赋

明代 释函可
真味在淡薄,高韵足幽情。一啜洗心胃,再啜澄神明。 持瓯倚乔松,忽然生远情。江南素士宅,一别十三龄。 胡为此山中,对雪漫孤评。殊品需妙制,以姓为其名。
zhēn wèi zài dàn   gāo yùn yōu qíng chuài xīn wèi zài   chuài chéng shén míng    
chí ōu qiáo sōng   rán shēng yuǎn qíng jiāng nán shì zhái   bié shí sān líng    
wéi shān zhōng   duì xuě màn píng shū pǐn miào zhì   xìng wèi míng