木芙蓉三首

唐代 黄滔
黄鸟啼烟二月朝,若教开即牡丹饶。 天嫌青帝恩光盛,留与秋风雪寂寥。 却假青腰女剪成,绿罗囊绽彩霞呈。 谁怜不及黄花菊,只遇陶潜便得名。 须到露寒方有态,为经霜裛稍无香。 移根若在秦宫里,多少佳人泣晓妆。
huáng niǎo yān èr yuè cháo   ruò jiào kāi dan ráo
tiān xián qīng ēn guāng shèng   liú qiū fēng xuě liáo
què jiǎ qīng yāo jiǎn chéng   绿 luó náng zhàn cǎi xiá chéng
shuí lián huáng huā   zhǐ táo qián biàn 便 míng
dào hán fāng yǒu tài   wèi jīng shuāng shāo xiāng
gēn ruò zài qín gōng   duō shǎo jiā rén xiǎo zhuāng