牧羝行

元代 周权
朔风吹沙浩漫漫,冷光射目愁云昏。茫茫大漠亘万古,何处有路通中原。 群羝牧老草枯死,倚节自誓无生还。餐毡啮雪气自倍,婉娈儿女怀饥寒。 夜长空望汉月白,几度吊影怜羁单。已将傲兀压忧患,独仗大义排坚顽。 此生自信羝不乳,岂意雁足传间关。归来属国岂不厚,区区一饭皆君恩。
shuò fēng chuī shā hào màn màn   lěng guāng shè chóu yún hūn máng máng gèn wàn   chǔ yǒu tōng zhōng yuán
qún lǎo cǎo   jié shì shēng huán cān zhān niè xuě bèi   wǎn luán ér huái 怀 hán
cháng kōng wàng hàn yuè bái   diào yǐng lián dān jiāng ào yōu huàn   zhàng pái jiān wán
shēng xìn   yàn chuán jiān guān guī lái shǔ guó hòu   fàn jiē jūn ēn