牡丹用子坚韵

元代 邓雅
东风微雨过园亭,国色朝酣近玉瓶。衔去只须防白鹿,开时还似缀红翎。 春融几处繁华地,香逐谁家缥缈軿。闻道洛阳花更好,满城如锦照青冥。
dōng fēng wēi guò yuán tíng   guó cháo hān jìn píng xián zhǐ fáng bái 鹿   kāi shí hái shì zhuì hóng líng
chūn róng chù fán huá   xiāng zhú shuí jiā piāo miǎo píng 軿 wén dào luò yáng huā gèng hǎo   mǎn chéng jǐn zhào qīng míng