牡丹四首 其二

唐代 薛能
万朵照初筵,狂游忆少年。晓光如曲水,颜色似西川。 白向庚辛受,朱从造化研。众开成伴侣,相笑极神仙。 见焰宁劳火,闻香不带烟。自高轻月桂,非偶贱池莲。 影接彫盘动,丛遭恶草偏。招欢忧事阻,就卧觉情牵。 四面宜绨锦,当头称管弦。泊来莺定忆,粉扰蝶何颠。 苏息承朝露,滋荣仰霁天。压栏多尽好,敌国贵宜然。 未落须迷醉,因兹任病缠。人谁知极物,空负感麟篇。
wàn duǒ zhào chū yán   kuáng yóu shào nián xiǎo guāng shuǐ yán   shì chuān 西    
bái xiàng gēng xīn shòu   zhū cóng zào huà yán zhòng kāi chéng bàn xiāng   xiào shén xiān    
jiàn yàn níng láo huǒ   wén xiāng dài yān gāo qīng yuè guì fēi   ǒu jiàn chí lián    
yǐng jiē diāo pán dòng   cóng zāo è cǎo piān zhāo huān yōu shì jiù   jué qíng qiān    
miàn jǐn   dāng tóu chēng guǎn xián lái yīng dìng fěn   rǎo dié diān    
chéng zhāo   róng yǎng tiān lán duō jìn hǎo   guó guì rán    
wèi luò zuì   yīn rèn bìng chán rén shéi zhī kōng   gǎn lín piān