牡丹四首

唐代 薛能
异色禀陶甄,常疑主者偏。众芳殊不类,一笑独奢妍。 颗折羞含懒,丛虚隐陷圆。亚心堆胜被,美色艳于莲。 品格如寒食,精光似少年。种堪收子子,价合易贤贤。 迥秀应无妒,奇香称有仙。深阴宜映幕,富贵助开筵。 蜀水争能染,巫山未可怜。数难忘次第,立困恋傍边。 逐日愁风雨,和星祝夜天。且从留尽赏,离此便归田。 万朵照初筵,狂游忆少年。晓光如曲水,颜色似西川。 白向庚辛受,朱从造化研。众开成伴侣,相笑极神仙。 见焰宁劳火,闻香不带烟。自高轻月桂,非偶贱池莲。 影接雕盘动,丛遭恶草偏。招欢忧事阻,就卧觉情牵。 四面宜绨锦,当头称管弦。泊来莺定忆,粉扰蝶何颠。 苏息承朝露,滋荣仰霁天。压栏多尽好,敌国贵宜然。 未落须迷醉,因兹任病缠。人谁知极物,空负感麟篇。 去年零落暮春时,泪湿红笺怨别离。常恐便随巫峡散, 何因重有武陵期。传情每向馨香得,不语还应彼此知。 欲就栏边安枕席,夜深闲共说相思。 牡丹愁为牡丹饥,自惜多情欲瘦羸。浓艳冷香初盖后, 好风乾雨正开时。吟蜂遍坐无闲蕊,醉客曾偷有折枝。 京国别来谁占玩,此花光景属吾诗。
bǐng táo zhēn   cháng zhǔ zhě piān zhòng fāng shū lèi   xiào shē yán
zhé xiū hán lǎn   cóng yǐn xiàn yuán xīn duī shèng bèi   měi yàn lián
pǐn hán shí   jīng guāng shì shào nián zhǒng kān shōu zi zi   jià xián xián
jiǒng xiù yīng   xiāng chēng yǒu xiān shēn yīn yìng   guì zhù kāi yán
shǔ shuǐ zhēng néng rǎn   shān wèi lián shù nán wàng   kùn liàn bàng biān
zhú chóu fēng   xīng zhù tiān qiě cóng liú jǐn shǎng   biàn 便 guī tián
wàn duǒ zhào chū yán   kuáng yóu shào nián xiǎo guāng shuǐ   yán shì 西 chuān
bái xiàng gēng xīn shòu   zhū cóng zào huà yán zhòng kāi chéng bàn   xiāng xiào shén xiān
jiàn yàn níng láo huǒ   wén xiāng dài yān gāo qīng yuè guì   fēi ǒu jiàn chí lián
yǐng jiē diāo pán dòng   cóng zāo è cǎo piān zhāo huān yōu shì   jiù jué qíng qiān
miàn jǐn   dāng tóu chēng guǎn xián lái yīng dìng   fěn rǎo dié diān
chéng zhāo   róng yǎng tiān lán duō jìn hǎo   guó guì rán
wèi luò zuì   yīn rèn bìng chán rén shéi zhī   kōng gǎn lín piān
nián líng luò chūn shí   lèi shī 湿 hóng jiān yuàn bié cháng kǒng biàn 便 suí xiá sàn  
yīn zhòng yǒu líng chuán qíng měi xiàng xīn xiāng   hái yīng zhī
jiù lán biān ān zhěn   shēn xián gòng shuō xiāng
dan chóu wèi dan   duō qíng shòu léi nóng yàn lěng xiāng chū gài hòu  
hǎo fēng qián zhèng kāi shí yín fēng biàn zuò xián ruǐ   zuì céng tōu yǒu zhé zhī
jīng guó bié lái shuí zhàn wán   huā guāng jǐng shǔ shī