牡丹 其一

宋代 黄裳
衮衮群芳已失真,超然奇秀始离伦。夜游说与雕栏客,费尽天机老却春。
gǔn gǔn qún fāng shī zhēn   chāo rán xiù shǐ lún yóu shuì diāo lán   fèi jǐn tiān lǎo què chūn