牡丹坪诗

宋代 家铉翁
洛花古来称第一,金为之相玉为质。 画堂深处养根荄,丽日光中见颜色。 人力栽培傥未周,本然之天从而失。 我家大峨峰顶牡丹坪,傲雪凌霜知几春。 冬深突兀层崖上,春来烂漫红云生。 相传皇人炼丹处,帝勅六丁为守护。 天葩只合奉天人,那许移根到下处。 吁嗟皇人长与花为主,世上红紫纷纷何足数。
luò huā lái chēng   jīn wèi zhī xiāng wèi zhì  
huà táng shēn chù yǎng gēn gāi   guāng zhōng jiàn yán  
rén zāi péi tǎng wèi zhōu   běn rán zhī tiān cóng ér shī  
jiā é fēng dǐng dan píng   ào xuě líng shuāng zhī chūn  
dōng shēn céng shàng   chūn lái làn màn hóng yún shēng  
xiāng chuán huáng rén liàn dān chù   chì liù dīng wèi shǒu  
tiān zhī fèng tiān rén   gēn dào xià chǔ  
jiē huáng rén zhǎng huā wéi zhǔ   shì shàng hóng fēn fēn shù