牡丹花二首

唐代 徐夤
看遍花无胜此花,剪云披雪蘸丹砂。开当青律二三月, 破却长安千万家。天纵秾华刳鄙吝,春教妖艳毒豪奢。 不随寒令同时放,倍种双松与辟邪。 万万花中第一流,浅霞轻染嫩银瓯。能狂绮陌千金子, 也惑朱门万户侯。朝日照开携酒看,暮风吹落绕栏收。 诗书满架尘埃扑,尽日无人略举头。
kàn biàn huā shèng huā   jiǎn yún xuě zhàn dān shā kāi dāng qīng èr sān yuè  
què cháng ān qiān wàn jiā tiān zòng nóng huá lìn   chūn jiào yāo yàn háo shē
suí hán lìng tóng shí fàng   bèi zhǒng shuāng sōng xié
wàn wàn huā zhōng liú   qiǎn xiá qīng rǎn nèn yín ōu néng kuáng qiān jīn  
huò zhū mén wàn hòu cháo zhào kāi xié jiǔ kàn   fēng chuī luò rào lán shōu
shī shū mǎn jià chén āi   jìn rén lüè tóu