牡丹二首

唐代 元稹
簇蕊风频坏,裁红雨更新。眼看吹落地,便别一年春。 繁绿阴全合,衰红展渐难。风光一抬举,犹得暂时看。
ruǐ fēng pín huài   cái hóng gēng xīn yǎn kàn chuī luò   biàn 便 bié nián chūn
fán 绿 yīn quán   shuāi hóng zhǎn jiàn nán fēng guāng tái ju   yóu zàn shí kàn