牡丹二首

唐代 温庭筠
轻阴隔翠帏,宿雨泣晴晖。醉后佳期在,歌馀旧意非。 蝶繁经粉住,蜂重抱香归。莫惜薰炉夜,因风到舞衣。 水漾晴红压叠波,晓来金粉覆庭莎。裁成艳思偏应巧, 分得春光最数多。欲绽似含双靥笑,正繁疑有一声歌。 华堂客散帘垂地,想凭阑干敛翠蛾。
qīng yīn cuì wéi   宿 qíng huī zuì hòu jiā zài   jiù fēi
dié fán jīng fěn zhù   fēng zhòng bào xiāng guī xūn   yīn fēng dào
shuǐ yàng qíng hóng dié   xiǎo lái jīn fěn tíng shā cái chéng yàn piān yīng qiǎo  
fēn de chūn guāng zuì shù duō zhàn shì hán shuāng xiào   zhèng fán yǒu shēng
huá táng sàn lián chuí   xiǎng píng lán gān liǎn cuì é