牡丹

唐代 李山甫
邀勒春风不早开,众芳飘后上楼台。数苞仙艳火中出, 一片异香天上来。晓露精神妖欲动,暮烟情态恨成堆。 知君也解相轻薄,斜倚阑干首重回。
yāo chūn fēng zǎo kāi   zhòng fāng piāo hòu shàng lóu tái shù bāo xiān yàn huǒ zhōng chū  
piàn xiāng tiān shàng lái xiǎo jīng shén yāo dòng   yān qíng tài hèn chéng duī
zhī jūn jiě xiāng qīng   xié lán gān shǒu chóng huí