牡丹

宋代 梅尧臣
洛阳牡丹名品多,自谓天下无能过。 及来江南花亦好,绛紫浅红如舞娥。 竹阴水照增颜色,春服帖妥裁轻罗。 时结游朋去寻玩,香吹酒面生红波。 粉英不忿付狂蝶,白发强插成悲歌。 明年更开余已去,风雨吹残可奈何。
luò yáng dan míng pǐn duō   wèi tiān xià néng guò  
lái jiāng nán huā hǎo   jiàng qiǎn hóng é  
zhú yīn shuǐ zhào zēng yán   chūn tiē tuǒ cái qīng luó  
shí jié yóu péng xún wán   xiāng chuī jiǔ miàn shēng hóng  
fěn yīng fèn 忿 kuáng dié   bái qiáng chā chéng bēi  
míng nián gèng kāi   fēng chuī cán nài