牡丹

元代 胡天游
几夜明薰玉有神,翠帏扶起态沉沉。难为不负东风地,直使能移一世心。 睡去尚愁肌麝重,折来犹觉眼波深。相看争忍旋抛却,一寸斜阳一寸金。
míng xūn yǒu shén   cuì wéi tài chén chén nán wéi dōng fēng zhí   shǐ néng 使 shì xīn    
shuì shàng chóu shè zhòng   zhé lái yóu jué yǎn shēn xiāng kàn zhēng rěn xuán pāo què   cùn xié yáng cùn jīn