牡丹

唐代 韩琮
桃时杏日不争浓,叶帐阴成始放红。晓艳远分金掌露, 暮香深惹玉堂风。名移兰杜千年后,贵擅笙歌百醉中。 如梦如仙忽零落,暮霞何处绿屏空。
táo shí xìng zhēng nóng   zhàng yīn chéng shǐ fàng hóng xiǎo yàn yuǎn fēn jīn zhǎng  
xiāng shēn táng fēng míng lán qiān nián hòu   guì shàn shēng bǎi zuì zhōng
mèng xiān líng luò   xiá chǔ 绿 píng kōng