牡丹

唐代 白居易
绝代祇西子,众芳惟牡丹。月中虚有桂,天上漫誇兰。 夜濯金波满,朝倾玉露残。性应轻菡萏,根本是琅玕。 夺目霞千片,凌风绮一端。稍宜经宿雨,偏觉耐春寒。 见说开元岁,初令植御栏。贵妃娇欲比,侍女妒羞看。 巧类鸳机织,光攒麝月团。暂移公子第,还种杏花坛。 豪士倾囊买,贫儒假乘观。叶藏梧际凤,枝动镜中鸾。 似笑宾初至,如愁酒欲阑。诗人忘芍药,释子愧栴檀。 酷烈宜名寿,姿容想姓潘。素光翻鹭羽,丹艳赩鸡冠。 燕拂惊还语,蜂贪困未安。倘令红脸笑,兼解翠眉攒。 少长呈连萼,骄矜寄合欢。息肩移九轨,无胫到千官。 日曜香房拆,风披蕊粉乾。好酬青玉案,称贮碧冰盘。 璧要连城与,珠堪十斛判。更思初甲坼,那得异泥蟠。 骚咏应遗恨,农经祇略刊。鲁班雕不得,延寿笔将殚。 醉客同攀折,佳人惜犯干。始知来苑囿,全胜在林峦。 泥滓常浇洒,庭除又绰宽。若将桃李并,更觉效颦难。
jué dài 西   zhòng fāng wéi dan yuè zhōng yǒu guì   tiān shàng màn kuā lán
zhuó jīn mǎn   cháo qīng cán xìng yīng qīng hàn dàn   gēn běn shì láng gān
duó xiá qiān piàn   líng fēng duān shāo jīng 宿   piān jué nài chūn hán
jiàn shuō kāi yuán suì   chū lìng zhí lán guì fēi jiāo   shì xiū kàn
qiǎo lèi yuān zhī   guāng zǎn shè yuè tuán zàn gōng   hái zhǒng xìng huā tán
háo shì qīng náng mǎi   pín jiǎ chéng guān cáng fèng   zhī dòng jìng zhōng luán
shì xiào bīn chū zhì   chóu jiǔ lán shī rén wàng sháo yào   shì kuì zhān tán
liè míng shòu 寿   姿 róng xiǎng xìng pān guāng fān   dān yàn guān
yàn jīng hái   fēng tān kùn wèi ān tǎng lìng hóng liǎn xiào   jiān jiě cuì méi zǎn
shào zhǎng chéng lián è   jiāo jīn huān jiān jiǔ guǐ   jìng dào qiān guān
yào xiāng fáng chāi   fēng ruǐ fěn qián hǎo chóu qīng àn   chēng zhù bīng pán
yào lián chéng   zhū kān shí pàn gèng chū jiá chè   de pán
sāo yǒng yīng hèn   nóng jīng lüè kān bān diāo   yán shòu 寿 jiāng dān
zuì tóng pān zhé   jiā rén fàn gàn shǐ zhī lái yuàn yòu   quán shèng zài lín luán
cháng jiāo   tíng chú yòu chuò kuān ruò jiāng táo bìng   gèng jué xiào pín nán