牡丹

唐代 文丙
万物承春各斗奇,百花分贵近亭池。开时若也姮娥见, 落日那堪公子知。诗客筵中金盏满,美人头上玉钗垂。 不同寒菊舒重九,只拟清香泛酒卮。
wàn chéng chūn dòu   bǎi huā fēn guì jìn tíng chí kāi shí ruò héng é jiàn  
luò kān gōng zhī shī yán zhōng jīn zhǎn mǎn   měi rén tóu shàng chāi chuí
tóng hán shū chóng jiǔ   zhǐ qīng xiāng fàn jiǔ zhī