牡丹

唐代 孙鲂
意态天生异,转看看转新。百花休放艳,三月始为春。 蝶死难离槛,莺狂不避人。其如豪贵地,清醒复何因。
tài tiān shēng   zhuǎn kàn kàn zhuǎn xīn bǎi huā xiū fàng yàn   sān yuè shǐ wèi chūn
dié nàn kǎn   yīng kuáng rén háo guì   qīng xǐng yīn