牡丹

唐代 归仁
三春堪惜牡丹奇,半倚朱栏欲绽时。天下更无花胜此, 人间偏得贵相宜。偷香黑蚁斜穿叶,觑蕊黄蜂倒挂枝。 除却解禅心不动,算应狂杀五陵儿。
sān chūn kān dan   bàn zhū lán zhàn shí tiān xià gèng huā shèng  
rén jiān piān de guì xiāng tōu xiāng hēi xié chuān 穿   ruǐ huáng fēng dào guà zhī
chú què jiě chán xīn dòng   suàn yìng kuáng shā líng ér