牡丹

唐代 罗隐
艳多烟重欲开难,红蕊当心一抹檀。公子醉归灯下见, 美人朝插镜中看。当庭始觉春风贵,带雨方知国色寒。 日晚更将何所似,太真无力凭阑干。
yàn duō yān zhòng kāi nán   hóng ruǐ dāng xīn tán gōng zuì guī dēng xià jiàn  
měi rén cháo chā jìng zhōng kàn dāng tíng shǐ jué chūn fēng guì   dài fāng zhī guó hán
wǎn gèng jiāng suǒ shì   tài zhēn píng lán gān