暮春吟

宋代 邵雍
许大春工造物华,一场狼藉但堪嗟。 群芳委尽绿阴密,游骑去残红日斜。 台上喧呼成蝶梦,眼前零落空杨花。 人间万事卒如此,□□庄□□□□。
chūn gōng zào huá   chǎng láng dàn kān jiē  
qún fāng wěi jǐn 绿 yīn   yóu cán hóng xié  
tái shàng xuān chéng dié mèng   yǎn qián líng luò kōng yáng huā  
rén jiān wàn shì       zhuāng