暮春题瀼西新赁草屋五首

唐代 杜甫
久嗟三峡客,再与暮春期。百舌欲无语,繁花能几时。 谷虚云气薄,波乱日华迟。战伐何由定,哀伤不在兹。 此邦千树橘,不见比封君。养拙干戈际,全生麋鹿群。 畏人江北草,旅食瀼西云。万里巴渝曲,三年实饱闻。 彩云阴复白,锦树晓来青。身世双蓬鬓,乾坤一草亭。 哀歌时自短,醉舞为谁醒。细雨荷锄立,江猿吟翠屏。 壮年学书剑,他日委泥沙。事主非无禄,浮生即有涯。 高斋依药饵,绝域改春华。丧乱丹心破,王臣未一家。 欲陈济世策,已老尚书郎。未息豺虎斗,空惭鸳鹭行。 时危人事急,风逆羽毛伤。落日悲江汉,中宵泪满床。
jiǔ jiē sān xiá   zài chūn bǎi shé   fán huā néng shí
yún báo   luàn huá chí zhàn yóu dìng   āi shāng zài
bāng qiān shù   jiàn fēng jūn yǎng zhuō gān   quán shēng 鹿 qún
wèi rén jiāng běi cǎo   shí ráng 西 yún wàn   sān nián shí bǎo wén
cǎi yún yīn bái   jǐn shù xiǎo lái qīng shēn shì shuāng péng bìn   qián kūn cǎo tíng
āi shí duǎn   zuì wèi shuí xǐng chú   jiāng yuán yín cuì píng
zhuàng nián xué shū jiàn   wěi shā shì zhǔ fēi   shēng yǒu
gāo zhāi yào ěr   jué gǎi chūn huā sāng luàn dān xīn   wáng chén wèi jiā
chén shì   lǎo shàng shū láng wèi chái dòu   kōng cán yuān xíng
shí wēi rén shì   fēng máo shāng luò bēi jiāng hàn   zhōng xiāo lèi mǎn chuáng