暮春书事自和

宋代 韩琦
东君回辔肯流连,诗入衰情更易缘。荷叶如钱生水面,杨花飞雪满阶前。 感时空溅伤春泪,殢酒思流见曲涎。残景向人催上老,似推公道不容权。
dōng jūn huí pèi kěn liú lián   shī shuāi qíng gēng yuán qián shēng shuǐ miàn yáng   huā fēi xuě mǎn jiē qián    
gǎn shí kōng jiàn shāng chūn lèi   jiǔ liú jiàn xián cán jǐng xiàng rén cuī shàng lǎo shì   tuī gōng dào róng quán