母病

清代 戴亨
伊昔生我时,家室遭颠倒。我父罹祸罗,我母誓不保。 仓卒就长途,亲知惨避悄。余生甫二月,仲兄年周小。 路险虑活难,存婴费襁褓。谋夺乘危机,纷纭甜言巧。 曲折转柔肠,欲舍心懊恼。怀幼仲卧膝,病弱声微渺。 车中严戒约,动息愁惊搅。憔悴抵贞番,黄沙抱荒草。 家乡梦暂归,魂断哀笳绕。永夜坐长叹,月苦霜天晓。 绝域无亲知,饥寒向谁道。更遇年岁凶,沟壑转瘠殍。 力谋死中生,糟糠延昏早。饥困不得乳,沿求向邻媪。 求之日以频,邻媪厌烦扰。儿哭母亦啼,儿饥母岂饱。 手作口复哺,百计望儿好。此事幼不知,长听心如捣。 欲报昊天恩,诗书奋雠讨。寒灯敌塞雪,情奔忘集蓼。 一檄捧可干,冀亲长寿考。昕夕力不辍,摛词渐古藻。 初试录黉宫,再试贤书标。三试擢礼闱,声名振矫矫。 自分亦英奇,立可申怀抱。事竟与愿违,羁愁若笼鸟。 三年饿病危,归省贫如扫。感叹复欷歔,儿成母亦老。 四体抱病疴,骨立颜枯槁。省问儿心伤,沈痛迫中肠。 含悲诘良医,蔘苓宜服长。蔘价贵如珠,且复无私藏。 听之不能语,涕泪满衣裳。医问余何悲,欲答心怆惶。 菽水且莫饱,安冀母病臧。人生能几时,白日行天忙。 亲老不能养,亲病弮空张。吁嗟不肖身,何以齿周行。
shēng shí   jiā shì zāo diān dào huò luó   shì bǎo    
cāng jiù cháng   qīn zhī cǎn qiāo shēng èr yuè zhòng   xiōng nián zhōu xiǎo    
xiǎn huó nán   cún yīng fèi qiǎng bǎo móu duó chéng wēi fēn   yún tián yán qiǎo    
zhé zhuǎn róu cháng   shě xīn ào nǎo huái yòu 怀 zhòng bìng   ruò shēng wēi miǎo    
chē zhōng yán jiè yuē   dòng chóu jīng jiǎo qiáo cuì zhēn fān huáng   shā bào huāng cǎo    
jiā xiāng mèng zàn guī   hún duàn āi jiā rào yǒng zuò cháng tàn yuè   shuāng tiān xiǎo    
jué qīn zhī   hán xiàng shuí dào gèng nián suì xiōng gōu   zhuǎn piǎo    
móu zhōng shēng   zāo kāng yán hūn zǎo kùn yán   qiú 沿 xiàng lín ǎo    
qiú zhī pín   lín ǎo yàn fán rǎo ér ér   bǎo    
shǒu zuò kǒu   bǎi wàng ér hǎo shì yòu zhī zhǎng   tīng xīn dǎo    
bào hào tiān ēn   shī shū fèn chóu tǎo hán dēng sāi xuě qíng   bēn wàng liǎo    
pěng gàn   qīn cháng shòu 寿 kǎo xīn chuò chī   jiàn zǎo    
chū shì hóng gōng   zài shì xián shū biāo sān shì zhuó wéi shēng   míng zhèn jiǎo jiǎo    
fēn yīng   shēn huái 怀 bào shì jìng yuàn wéi   chóu ruò lóng niǎo    
sān nián è 饿 bìng wēi   guī xǐng pín sǎo gǎn tàn ér   chéng lǎo    
bào bìng   yán gǎo shěng wèn ér xīn shāng shěn   tòng zhōng cháng    
hán bēi liáng   shēn líng zhǎng shēn jià guì zhū qiě   cáng    
tīng zhī néng   lèi mǎn shang wèn bēi   xīn chuàng huáng    
shū shuǐ qiě bǎo   ān bìng zāng rén shēng néng shí bái   xíng tiān máng    
qīn lǎo néng yǎng   qīn bìng quān kōng zhāng jiē xiào shēn   chǐ zhōu 齿 xíng