木笔花

清代 陈恭尹
古今为梦诧文通,木德由来盛在东。独抱淡香残雪后,力持高格百花中。 身堪舟楫材宜老,玉拟形容琢未工。羲画以来无可写,闲开闲落自春风。
jīn wèi mèng chà wén tōng   yóu lái shèng zài dōng bào dàn xiāng cán xuě hòu   chí gāo bǎi huā zhōng
shēn kān zhōu cái lǎo   xíng róng zhuó wèi gōng huà lái xiě   xián kāi xián luò chūn fēng