摸鱼子 七夕用严柔济韵

元代 白朴
问双星、有情几许。消磨不尽今古。年年此夕风流会,香暖月窗云户。听笑语。知几处。彩楼瓜果祈牛女。蛛丝暗度。似抛掷金梭,萦回锦字,织就旧时句。愁云暮。漠漠苍烟挂树。人间心更谁诉。擘钗分钿蓬山远,一样绛河银浦。鸟鹊渡。离别苦。啼妆酒尽新秋雨。云屏且驻。算犹胜?娥,仓皇奔月,只有去时路。
wèn shuāng xīng yǒu qíng xiāo jìn jīn nián nián fēng liú huì xiāng nuǎn yuè   chuāng yún tīng xiào zhī chù cǎi lóu guā guǒ niú zhū àn shì pāo zhì jīn suō yíng huí jǐn zhī jiù jiù shí   chóu yún   cāng yān guà shù rén jiān xīn gèng shuí bāi chāi fēn diàn péng shān yuǎn yàng jiàng yín niǎo què bié   zhuāng jiǔ jǐn xīn qiū yún píng qiě zhù suàn yóu shèng é cāng huáng bèn yuè zhǐ yǒu shí                 ?