摸鱼子 赋玉簪,用明初韵

元代 许有壬
笑人间衮*何物,此花良贵天与。倚阑瘦立亭亭玉,刻画一生清苦。人有语。道不出蓝田,岂是真才具。山人告汝。正蓬鬓萧疏,不胜冠冕,真者亦投去。洹溪水,洗尽眼中尘土。天葩静看齐吐。冰壶凉月天如水,尘柄肯论夷甫。翁醉舞。任蕞尔寰区,共讶山中许。搔风沐雨。且受用清香,古今多少,富贵草头露。
xiào rén jiān gǔn     huā liáng guì tiān lán shòu tíng tíng   huà shēng qīng rén yǒu dào chū lán tián   shì zhēn cái shān rén gào zhèng péng bìn xiāo shū   shèng guān miǎn   zhēn zhě tóu huán shuǐ   jǐn yǎn zhōng chén tiān jìng kàn bīng liáng yuè tiān shuǐ   chén bǐng kěn lùn wēng zuì rèn zuì ěr huán   gòng shān zhōng sāo fēng qiě shòu yòng qīng xiāng   jīn duō shǎo   guì cǎo tóu