摸鱼子·步高寒

宋代 张俨
步高寒、下观浮远,清晖隔断风雨。醉魂误入滁阳路。落莫不知何处。阑屡拊。又却是,秋城自有芙蓉主。重游倦旅。对万壑千岩,长江巨浪,空翠洒衣屦。 景如许。都被楼台占取。晴岚暖霭朝暮。乾坤静里闲居赋。评泊水经茶谱。留胜侣。更底用,林泉曳杖寻桑苎。休休访古。看排闼青来,书床啸咏,莫向惠峰去。
gāo hán xià guān yuǎn   qīng huī duàn fēng zuì hún chú yáng luò zhī chǔ lán yòu què shì   qiū chéng yǒu róng zhǔ zhòng yóu juàn duì wàn qiān yán   cháng jiāng làng   kōng cuì
jǐng dōu bèi lóu tái zhàn qíng lán nuǎn ǎi zhāo qián kūn jìng xián píng shuǐ jīng chá liú shèng gèng yòng   lín quán zhàng xún sāng zhù xiū xiū fǎng 访 kàn pái qīng lái   shū chuáng xiào yǒng   xiàng huì fēng