摸鱼儿·又何须

宋代 李天骥
又何须、向明还灭,寒花点缀孤影。玉龙度海吹鱼浪,烟淡宝钗横鬓。斜又整。是虫滴骊珠、两两相交颈。夜长人静。恁玉果低抛,金钱暗卜,此意有谁领。欢娱事,料想凭伊先应。帕绡新泪独凝。银篦未忍轻挑下,只恐暗风吹烬。重记省。怕莫是、明朝有个青鸾信。怎知无定。算只解窥人,人孤影只,成瘦又成病。
yòu xiàng míng hái miè   hán huā diǎn zhuì yǐng lóng hǎi chuī làng   yān dàn bǎo chāi héng bìn xié yòu zhěng shì chóng zhū liǎng liǎng xiāng jiāo jǐng cháng rén jìng nèn guǒ pāo   jīn qián àn bo   yǒu shuí lǐng huān shì   liào xiǎng píng xiān yīng xiāo xīn lèi níng yín wèi rěn qīng tiāo xià   zhǐ kǒng àn fēng chuī jìn zhòng shěng shì míng cháo yǒu qīng luán xìn zěn zhī dìng suàn zhǐ jiě kuī rén   rén yǐng zhǐ   chéng shòu yòu chéng bìng