摸鱼儿·也何须

宋代 刘辰翁
也何须、晴如那日,欣然且过江去。玄都纵有看花便,耿耿自羞前度。堪恨处。人道是,漫山先落坡翁句。东风绮语。但适意当前,来寻须赋,此土亦吾圃。海山石,犹记芙蓉城主。弹过飞种成土。是间便作仙客杏,谁与一栽千树。朝又暮。怅二十五年,临路花如故。人生自苦。只唤渡观桃,侵寻至此,世事奈何许。
qíng   xīn rán qiě guò jiāng xuán dōu zòng yǒu kàn huā biàn 便   gěng gěng xiū qián kān hèn chù rén dào shì   màn shān xiān luò wēng dōng fēng dàn shì dāng qián   lái xún   hǎi shān shí   yóu róng chéng zhǔ dàn guò fēi zhǒng chéng shì jiān biàn 便 zuò xiān xìng   shuí zāi qiān shù cháo yòu chàng èr shí nián   lín huā rén shēng zhǐ huàn guān táo   qīn xún zhì   shì shì nài