摸鱼儿十五首 其四

清代 蒋士铨
划人闲东西南北,无情最是秋水。水与秋光较深浅,不敌相思无底。 愁欲死、怨海内,知音不合相知耳。离怀若此,谁耐得星星,夕阳红树,几个雁声里。 记前岁,同在京华怀两,两怀又复相似。自北而南魂黯黯,我是画中汀沚。 三千里、待随着,樯乌转掷风帆尾。慰君何以,愿横铲遥山,填平巨浸,缩地共欢喜。
huà rén xián dōng 西 nán běi   qíng zuì shì qiū shuǐ shuǐ qiū guāng jiào shēn qiǎn   xiāng
chóu yuàn hǎi nèi   zhī yīn xiāng zhī ěr huái 怀 ruò   shuí nài xīng xing   yáng hóng shù   yàn shēng
qián suì   tóng zài jīng huá huái 怀 liǎng   liǎng huái 怀 yòu xiāng běi ér nán hún àn àn   shì huà zhōng tīng zhǐ
sān qiān dài suí zhe   qiáng zhuǎn zhì fēng fān wěi wèi jūn   yuàn héng chǎn yáo shān   tián píng jìn   suō gòng huān